Thánh Gioan I, Giáo hoàng Tử đạo 18.05

Tiểu sử chi tiết của Thánh Gioan I, vị Giáo hoàng thứ 53 của Giáo hội Công giáo, người đã chịu tử đạo vì đức tin và bảo vệ hòa bình cho Giáo hội.
Thông tin cơ bản

Xuất thân: Ngài sinh ra tại vùng Toscana (có thể ở Siena hoặc Populonia), Ý. Tên cha ngài là Constantius.

Triều đại Giáo hoàng: Từ ngày 13 tháng 8 năm 523 đến ngày 18 tháng 5 năm 526.

Kế vị: Kế nhiệm Giáo hoàng Hormisdas.

Ngày qua đời: 18 tháng 5 năm 526.

Ngày lễ kính: 18 tháng 5 (theo Lịch Phụng vụ hiện tại) hoặc 27 tháng 5 (ngày di dời hài cốt ngài về Rôma theo lịch cũ).

1. Bối cảnh chính trị và tôn giáo

Thánh Gioan I lên ngôi Giáo hoàng khi tuổi đã cao và sức khỏe yếu kém. Triều đại của ngài diễn ra vào một thời kỳ vô cùng phức tạp và đầy biến động của lịch sử Giáo hội, bị chi phối bởi các cuộc đấu tranh quyền lực và sắc tộc:

Tại bán đảo Ý, Vua Theodoric Đại đế của người Ostrogoth nắm quyền thống trị. Vua Theodoric theo phái Lạc giáo Ariô (Arianism) – một phái phủ nhận thần tính của Chúa Giêsu. Dù vậy, trong nhiều năm, ông ta vẫn giữ chính sách khoan dung với người Công giáo.

Tại phương Đông, Hoàng đế Justin I của Đế quốc Byzantine là một người Công giáo nhiệt thành. Ông bắt đầu áp dụng các chính sách cứng rắn, đàn áp phái Ariô và tịch thu các nhà thờ của họ để trả lại cho Giáo hội Công giáo chính thống.

Sự kiện này đã khiến Vua Theodoric vô cùng tức giận. Ông đe dọa sẽ trả đũa khốc liệt lên người Công giáo ở Ý nếu Hoàng đế Justin không dừng các chính sách chống lại phái Ariô.
2. Chuyến đi lịch sử tới Constantinople

Để ép buộc Hoàng đế Justin thay đổi chính sách, Vua Theodoric đã phái một phái đoàn ngoại giao đến Constantinople (đế đô của Đế quốc Đông La Mã) và buộc Giáo hoàng Gioan I phải đứng đầu phái đoàn này. Nhiệm vụ của ngài là yêu cầu Hoàng đế Đông La Mã trả lại quyền lợi và nhà thờ cho phái Ariô. Mặc dù ngài cực lực phản đối và không muốn thực hiện yêu cầu trái với đức tin này, Vua Theodoric đã dùng sự an nguy của người Công giáo phương Tây ra làm áp lực, buộc ngài phải lên đường.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, một vị Giáo hoàng rời khỏi nước Ý để đến phương Đông.

Khi đến Constantinople vào năm 526, Giáo hoàng Gioan I được Hoàng đế Justin I và toàn thể dân chúng đón rước vô cùng trọng thể. Tại đây, ngài đã gặt hái được những thành tựu lịch sử:

Hoàng đế Justin đã phủ phục trước Giáo hoàng và xin ngài đội vương miện cho mình.

Giáo hoàng Gioan I đã chủ sự Thánh lễ Phục Sinh trọng thể tại Vương cung thánh đường Hagia Sophia (Thánh Trí) vào ngày 19 tháng 4 năm 526 bằng tiếng Latinh, với sự tham dự của Hoàng đế, triều đình cùng đông đảo giáo sĩ và giáo dân cả Đông lẫn Tây phương.

Chuyến đi đã củng cố sự hiệp nhất giữa Giáo hội phương Đông và phương Tây sau nhiều năm chia rẽ. Ngài cũng thuyết phục được Hoàng đế Justin nới lỏng chính sách với phái Ariô để bảo vệ mạng sống cho người Công giáo tại Ý, nhưng từ chối yêu cầu trả lại những người đã cải đạo từ phái Ariô sang Công giáo.

3. Giam cầm và Tử đạo

Sự thành công rực rỡ và sự tôn kính mà phương Đông dành cho Giáo hoàng Gioan I lại khiến Vua Theodoric thêm nghi ngờ. Theodoric cho rằng Giáo hoàng đã kết đồng minh với Hoàng đế Byzantine để âm mưu lật đổ vương quyền của người Ostrogoth tại Ý.

Ngay khi Giáo hoàng Gioan I cùng phái đoàn vừa đặt chân về lại Ravenna (thủ đô của Vua Theodoric tại Ý), nhà vua đã ra lệnh bắt giam ngài. Vốn dĩ sức khỏe đã suy kiệt sau chuyến hành trình dài ngày và vất vả, lại phải chịu cảnh giam cầm khắc nghiệt, thiếu thốn thức ăn và bị ngược đãi, Giáo hoàng Gioan I đã qua đời trong ngục thất vào ngày 18 tháng 5 năm 526.

Giáo hội Công giáo tôn vinh ngài là một vị tử đạo vì ngài đã hy sinh mạng sống để bảo vệ đức tin và sự bình an cho đàn chiên của mình.

Bốn năm sau, vào ngày 27 tháng 5 năm 530, thi hài của Thánh Gioan I được cung nghinh về Rôma và được an táng trang trọng tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô. Trên bia mộ của ngài có khắc dòng chữ tôn vinh ngài là nạn nhân của bạo chúa, một người “bị tù ngục và chết vì Đức Kitô”.