03.02 Thánh Blasiô – Thánh Ansgariô

THÁNH BLASIÔ – GIÁM MỤC, TỬ ĐẠO

(qua đời năm 316)

Trong đời sống đạo của Giáo hội, nhiều người biết đến lòng sùng kính Thánh Blasiô hơn là những chi tiết lịch sử về chính cuộc đời ngài. Lễ kính Thánh Blasiô được cử hành trọng thể tại nhiều Giáo hội Đông phương; tại châu Âu thời trung cổ, ngày lễ này còn được coi là ngày thánh buộc. Công nghị Oxford năm 1222 từng cấm làm việc xác vào ngày lễ kính thánh nhân tại nước Anh.

Thánh Blasiô được đặc biệt tôn kính tại Đức, các nước Slav, và nơi nhiều cộng đoàn Công giáo trên thế giới. Đến nay, phép lành Thánh Blasiô cho cổ họng vẫn được cử hành phổ biến, nhất là tại Hoa Kỳ, như dấu chỉ xin ơn chữa lành và bảo vệ sức khỏe.

Theo truyền thống, Thánh Blasiô là Giám mục thành Sebastea (Armenia) và đã chịu tử đạo vào khoảng năm 316. Tác phẩm Acts of St. Blase, được biên soạn khoảng 400 năm sau, mô tả ngài là một vị mục tử hiền lành, tận tụy chăm sóc đời sống thiêng liêng và thể lý của đoàn chiên.

Dù chỉ dụ Khoan Dung (năm 311) đã cho phép tự do tôn giáo trong Đế quốc Rôma, các cuộc bách hại Kitô hữu tại Armenia vẫn tiếp diễn khốc liệt. Thánh Blasiô buộc phải lánh nạn, sống đời ẩn tu trong hang động, chuyên tâm cầu nguyện và sống hòa hợp với thiên nhiên. Truyền thuyết kể rằng khi các thợ săn tìm thấy ngài, họ kinh ngạc thấy vị giám mục đang cầu nguyện giữa bầy thú rừng như sói, sư tử và gấu.

Cũng theo truyền thống, một người mẹ đem đứa con nhỏ bị hóc xương cá đến xin ngài cứu giúp; nhờ lời cầu nguyện của thánh nhân, đứa trẻ được chữa lành. Biến cố này góp phần hình thành lòng sùng kính Thánh Blasiô như bổn mạng những người mắc bệnh cổ họng.

Bị bắt giải đến trước thống sứ Agricolaus, Thánh Blasiô cương quyết từ chối chối đạo. Ngài bị đánh đập, bị treo lên cây và bị lóc thịt bằng bồ cào, cuối cùng chịu chém đầu để làm chứng cho Đức Kitô.


THÁNH ANSGAR – GIÁM MỤC, NHÀ TRUYỀN GIÁO MIỀN BẮC ÂU

(801 – 865)

Thánh Ansgar sinh ra trong một gia đình quý phái gần Amiens (Pháp), sau đó gia nhập Dòng Biển Đức tại Corbie. Với lòng nhiệt thành truyền giáo, ngài tháp tùng vua Harold của Đan Mạch trở về quê hương sau thời gian lưu đày và khởi sự công cuộc loan báo Tin Mừng tại đây, dù ban đầu chưa gặt hái được nhiều kết quả.

Khi vua Bjorn của Thụy Điển thỉnh cầu các nhà truyền giáo, Thánh Ansgar đã dấn thân lên đường, chấp nhận mọi gian truân, kể cả hiểm nguy do hải tặc. Ngài đã đặt nền móng cho Giáo hội Kitô giáo đầu tiên tại Thụy Điển.

Chưa đầy hai năm sau, Thánh Ansgar được gọi về làm viện phụ tại New Corbie và được tấn phong làm Giám mục đầu tiên của Hamburg. Đức Giáo hoàng Grêgôriô IV bổ nhiệm ngài làm Đại diện Tòa Thánh tại các quốc gia Scandinavia.

Sau khi Hoàng đế Louis qua đời, nguồn trợ giúp cho sứ vụ miền Bắc bị cắt đứt. Năm 845, thành Hamburg bị người Northmen tàn phá, giáo phận gần như tan rã, và nhiều vùng trở lại ngoại giáo. Tuy vậy, Thánh Ansgar không nản lòng. Khoảng năm 848, ngài được bổ nhiệm làm Tổng Giám mục Bremen, và tiếp tục lên đường truyền giáo tại Thụy Điển và Đan Mạch. Nhờ những nỗ lực kiên trì ấy, ngài đã góp phần hoán cải vua Erik của Jutland.

Những ghi chép để lại cho thấy Thánh Ansgar là một nhà giảng thuyết xuất sắc, một mục tử khiêm tốn, khổ hạnh, tận tụy với người nghèo và bệnh tật. Ngài noi gương Đức Kitô trong tinh thần phục vụ, kể cả những việc nhỏ bé như rửa chân cho người khác.

Thánh Ansgar qua đời cách an bình tại Bremen (Đức), không đạt được ước nguyện tử đạo. Sau khi ngài từ trần, vùng Scandinavia lại rơi vào ngoại giáo thêm gần hai thế kỷ, nhưng hạt giống Tin Mừng mà ngài gieo đã âm thầm chuẩn bị cho sự hồi sinh đức tin sau này. Tên ngài cũng được ghi là Anskar trong một số tài liệu lịch sử.