SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT III TN NĂM A ( LỰA CHỌN CỦA CHÚA GIÊSU )

Đất nước Do Thái thời Chúa Giêsu được chia làm ba miền rõ rệt: miền Nam là Giuđêa, miền Trung là Samaria, và miền Bắc là Galilêa. Thủ đô Giêrusalem thuộc Giuđêa – nơi tập trung quyền lực chính trị và tôn giáo. Đền thờ Giêrusalem là trung tâm phụng tự duy nhất, là trái tim của đời sống tôn giáo Do Thái. Hằng năm, người dân từ khắp nơi tuốn về đây hành hương, dự lễ. Tại Giêrusalem cũng quy tụ giới lãnh đạo tôn giáo: thượng tế, luật sĩ, biệt phái và các nhà thông luật.

Từ vị thế ấy, người Giuđêa tự coi mình là chính thống, khinh miệt và loại trừ các miền khác. Họ tẩy chay người Samaria vì cho rằng Samaria là ngoại đạo, do có đền thờ riêng trên núi Garidim. Còn Galilêa – miền đất phía Bắc – tuy không có đền thờ đối nghịch, nhưng vẫn bị coi thường vì là vùng pha trộn nhiều sắc dân, bị xem là “đất của dân ngoại”.

Thế nhưng, khi bắt đầu sứ vụ công khai, Chúa Giêsu đã không chọn Giêrusalem. Người không khởi đi từ trung tâm quyền lực, không tìm đến nơi được xem là “thuần thành đạo đức”. Bởi lẽ, dù là vùng toàn tòng, Giêrusalem lại đầy tự mãn, khép kín và loại trừ. Ngay từ khi mới sinh ra, Hài Nhi Giêsu đã phải trốn chạy bạo vương Hêrôđê. Và sau này, chính triều đình ấy lại thản nhiên giết Gioan Tẩy Giả chỉ để thỏa mãn dục vọng ích kỷ của con người.

Chúa Giêsu không chọn Giêrusalem, bởi nơi đó nhiều người đã chai cứng tâm hồn, khép chặt trước Lời Thiên Chúa, luôn tìm cách bắt bẻ hơn là lắng nghe và hoán cải.

Ngược lại, Người chọn Galilêa – một miền quê nghèo, bị khinh miệt, nhưng con người nơi đây lại đơn sơ, cởi mở và sẵn sàng đón nhận Tin Mừng. Galilêa là vùng đất không loại trừ, nơi con người biết chung sống với nhau dù khác biệt nguồn gốc, văn hóa. Galilêa là miền của những người bị gạt ra bên lề xã hội.

Ngay từ khởi đầu, Chúa Giêsu đã cho thấy Tin Mừng không bị giam hãm trong bốn bức tường đền thờ, không bị đóng khung trong một không gian địa lý hay dành riêng cho một giai cấp. Người vạch ra cho Giáo Hội một con đường rõ ràng: con đường ra đi. Ra đi không ngừng nghỉ, ra đi đến những vùng đất xa lạ, đến với mọi dân tộc, mọi ngôn ngữ, mọi màu da; ra đi đến với những người nghèo khổ, bị bỏ rơi, bị khinh miệt và lãng quên.

Cũng độc đáo không kém là cách Chúa Giêsu chọn môn đệ. Người không tuyển chọn trong đền thờ, nhưng giữa chợ đời. Người không gọi những kẻ nhàn rỗi, nhưng gọi những người đang tất bật với công việc thường ngày. Người không tìm đến những bậc trí thức uyên thâm, thông kinh hiểu luật, mà chọn những anh thuyền chài mộc mạc, chất phác.

Ý định truyền giáo của Người thật rõ ràng: Chúa chọn những con người dám ra đi, dám mạo hiểm, dám từ bỏ. Những con người không do dự, không bám víu vào bất cứ điểm tựa nào – dù là lề luật, đền thờ hay kiến thức – nhưng sẵn sàng buông bỏ tất cả để chỉ nắm lấy một mình Thiên Chúa, bỏ mọi sự để theo Chúa.

Những lựa chọn của Chúa Giêsu giúp chúng ta hiểu rằng:

Người yêu thích những tâm hồn rộng mở, biết sống hài hòa và đón nhận anh em.

Người yêu thích những tâm hồn đơn sơ, nhỏ bé, khiêm nhường và bình dị.

Người yêu thích những tâm hồn nồng nàn yêu thương.

Đó chính là những tâm hồn dễ đón nhận và quảng đại chia sẻ Tin Mừng. Đó là những thửa đất tốt, nơi hạt giống Lời Chúa có thể nảy mầm, lớn lên và sinh nhiều hoa trái.

Lạy Chúa Giêsu, xin mở lòng con, để con biết đón nhận Lời Chúa,

và để Lời Chúa sinh nhiều bông hạt trong cuộc đời con.


Kiểm điểm đời sống

  1. Chúa Giêsu đã có những lựa chọn khác hẳn lối suy nghĩ thông thường của con người. Điều đó cho tôi thấy điều gì về đường lối của Thiên Chúa?

  2. Vì sao Chúa không bắt đầu rao giảng tại Giêrusalem, nhưng lại khởi đi từ Galilêa – vùng đất bị coi là dân ngoại?

  3. Vì sao Chúa lại chọn các tông đồ giữa những người thuyền chài đơn sơ, thất học, chứ không phải giới trí thức tôn giáo?