TRUYỆN MINH HỌA: PHẢI HIỂU NGƯỜI KHÁC

Một linh mục chánh xứ muốn củng cố Ban Chấp Hành họ đạo của mình. Ngài đã chọn những người gương mẫu trong họ đạo và luôn thăm nom gặp gỡ họ để khuyến khích, để nâng cao đời sống tinh thần, đời sống đạo đức và sự phục vụ vị tha của họ.

Dầu vậy, một hôm, một người trong Ban Chấp Hành của ngài sa ngã vào một gương xấu, và đa số bổn đạo đã biết đến. Nhưng đó lại là người từng hoạt động tích cực nhất.

Không muốn dứt khoát với một người nhiệt tâm, chỉ muốn đem người ấy trở về con đường thánh thiện và phục vụ. Vì thế, cha sở gặp Ban Chấp Hành và muốn chọn một người trong ban cùng ngài đến thăm và khuyến khích, an ủi người kia.

Ngài hỏi một vị trong Ban Chấp Hành:

— Ông nghĩ sao về gương xấu của người đó?

Ông này đáp:

— Thưa cha, một người trong Ban Chấp Hành mà như thế không thể nào chấp nhận được.

Cha sở hỏi người thứ hai và người này trả lời:

— Con đề nghị cha nên sa thải ông ấy, nếu không cả Ban Chấp Hành đều sẽ mang tiếng lây.

Cha sở hỏi ý kiến tiếp, và đại đa số đều trả lời tương tự. Sau cùng, đến lượt một người từ nãy giờ có vẻ im lặng suy nghĩ, ông cho ý kiến:

— Thưa cha, trường hợp anh đó chưa đến nỗi tệ. Con nghĩ, nếu con mà lâm vào hoàn cảnh của anh ấy, chắc chắn con sẽ đáng trách hơn anh ấy nhiều.

Và cha sở đã chọn anh này để cùng ngài đến thăm người bạn lầm lỡ kia.