
Nhắc đến Thánh Sylvester I, người ta thường liên tưởng ngay đến những biến cố lớn lao của Giáo hội trong thế kỷ IV như Sắc lệnh Milan, sự phát triển vượt bậc của đời sống Kitô giáo ra khỏi các hầm mộ, việc xây dựng những đại giáo đường đầu tiên – đặc biệt là Đền thờ Thánh Gioan Lateran, Đền thờ Thánh Phêrô và nhiều thánh đường khác – cũng như Công đồng Nicê. Tuy nhiên, phần lớn các sáng kiến và công trình này được Hoàng đế Constantine hoạch định hoặc trực tiếp bảo trợ.
Chính vì thế, quanh triều đại của Đức Giáo hoàng Sylvester I đã xuất hiện nhiều truyền thuyết, trong khi những dữ kiện lịch sử xác thực về ngài lại khá ít ỏi. Điều chắc chắn là ngài được bầu làm giáo hoàng vào năm 314 và thi hành sứ vụ cho đến khi qua đời năm 335, trong một giai đoạn có tính bản lề và quyết định đối với lịch sử Giáo hội.
Dù không trực tiếp đứng ra tổ chức các biến cố lớn hay giữ vai trò nổi bật trên chính trường, lịch sử cho thấy rằng chỉ một con người khôn ngoan, vững vàng và bản lĩnh mới có thể gìn giữ được sự độc lập và căn tính của Giáo hội trước quyền lực to lớn của hoàng đế Constantine. Trong bối cảnh Giáo hội vừa thoát khỏi bách hại và đang bước vào thời kỳ được công nhận hợp pháp, mối tương quan giữa Giáo hội và đế quốc đòi hỏi sự thận trọng và quân bình đặc biệt.
Các giám mục thời bấy giờ, nhìn chung, vẫn trung thành với Giáo hội và với vị chủ chăn tối cao. Có những lúc, khi phải đảm nhận hoặc thúc đẩy các dự án lớn của Giáo hội thông qua sự hỗ trợ của hoàng đế, họ đã bày tỏ sự kính trọng và xin ý kiến Đức Giáo hoàng Sylvester I, như một cách nhìn nhận thẩm quyền tinh thần tối hậu của Tòa Thánh.
Thánh Sylvester I không nổi bật bởi những hành động ngoạn mục, nhưng bởi sự âm thầm, khôn ngoan và trung tín, giúp Giáo hội vượt qua giai đoạn chuyển mình quan trọng mà không đánh mất tự do thiêng liêng và sứ mạng của mình.